57. Một sự lưu luyến lạ lùng
Tất cả các thanh thiếu niên đã gặp Don Bosco, dù chỉ một lần, và được nghe ngài nói, đều có một sự lưu luyến khôn tả đối với ngài.
Năm 1846, theo lời bác sĩ, Don Bosco phải xa Torino về dưỡng bệnh tại làng Sassi. Giữa lúc đó, các học sinh trường công giáo cũng đang tĩnh tâm, nhưng tất cả các em đều không xưng tội, để chờ Don Bosco về.
Buổi sáng ngày bế mạc những ngày tĩnh tâm, các em vẫn chưa thấy bóng dáng Don Bosco, liền cùng nhau lội bộ tới Sassi, nhóm thì 50 em, nhóm thì 60 em. Tất cả 300 em đều nhễ nhãi mồ hôi, và vì trời mưa ẩm ướt, nên các em quần áo vấy bùn, mệt lữ, muốn hụt hơi, coi rất đáng thương.
Thấy đoàn lũ các em quá đông đảo và khi biết rõ lý do cuộc hành trình của các em, Don Bosco đã rất cảm động. Rồi bởi vì các em chưa ăn sáng và không có chút gì trong tay, nên cha sở tốt lành của họ đạo Sassi đã mua bánh mì, ngũ cốc, cơm, khoai tây, phó mát và trái cây cho các em ăn.
Dân làng cũng vui vẻ giúp một tay, thành thử buổi sáng đó đã trở thành một cuộc đi chơi đồng quê đối với các em, một cuộc đi chơi đầy hứng thú.