59. Ngài cười và khóc với các con của ngài
Tháng 7 năm 1846, Don Bosco bị viêm cuống phổi nặng, tưởng như đã tới ngày tận số. Hết mọi người cầu nguyện cho ngài, nhiều đêm tưởng như là đêm sau hết đời ngài. Linh mục Borel lo giúp ngài, thấy linh ứng là nên khuyên ngài hãy cầu xin Thiên Chúa chữa lành ngài. Nhưng Don Bosco làm thinh. Cha Borel năn nỉ:
– Don Bosco, cha biết Chúa Thánh Thần khuyên chúng ta phải cầu nguyện khi đau yếu bệnh hoạn. Vậy xin cha hãy cầu nguyện theo ý đó.
– Hãy để thánh ý Chúa được thực hiện.
– Vậy thì, ít là cha hãy đọc câu này với tôi: “Lạy Chúa… nếu đẹp lòng Chúa… xin cho con lành bệnh”.
Nhưng Don Bosco vẫn làm thinh.
– Này, Don Bosco, xin cha chiều ý tôi. Tôi xin cha điều này nhân danh các con của cha đang khóc đây. Xin cha hãy cầu với tôi, từ đáy lòng cha: “Lạy Chúa… – Lạy Chúa… – Nếu đẹp lòng Chúa… – Nếu đẹp lòng Chúa… – Xin cho con lành bệnh… – Xin cho con lành bệnh…”
Vừa quỳ đọc câu này, vị linh mục tốt lành đứng lên, lau nước mắt và nói: “Như thế là đủ, Don Bosco thân mến, cha sẽ lành bệnh. Tôi tin chắc như thế.”
Và cha Borel đã không sai lầm. Don Bosco ngủ thiếp đi, và khi thức dậy, ngài đã lành mạnh. Các bác sĩ tới thăm bệnh ngài, thấy ngài nằm yên, tưởng ngài đã chết, nhưng các ông bắt mạch xong thì nói với ngài: “Don Bosco thân mến, xin cha hãy chỗi dậy và đi cảm tạ Đức Mẹ, đó là điều hợp lý”.
Tin vui về sự lành bệnh lạ lùng này làm mọi tấm lòng tràn đầy an ủi. Chúa nhật sau đó, các con của ngài đặt ngài ngồi lên một chiếc ghế, rồi kiệu ngài đi tưng bừng vui vẻ.