58. Chiến thắng đặc biệt
Hồi đó bà bá tước Barôlô là một bà rất giàu có và đạo đức, chuyên lo việc từ thiện, rất nổi tiếng tại Torino và cả miền Piemont.
Bà rất kính trọng Don Bosco, nhưng chưa hiểu tinh thần và sứ mạng đặc biệt của thánh nhân, nên bà tìm cách để ngài bỏ công việc của ngài để làm giám đốc các hội từ thiện của bà.
Bà cho mời Don Bosco tới và nói: “Thưa cha, tôi có ý đề nghị với cha một việc rất có lợi cho cha. Xin cha bỏ các em đấy để tới nhận chức giám đốc các công cuộc từ thiện của tôi.”
Don Bosco trả lời không ngần ngại:
– Bà nói sao, thưa bà? Bà muốn tôi bỏ rơi các em? Tôi không thể và không được bỏ rơi các em. Bà có nhiều tiền, bà có nhiều phương tiện, rồi thế nào bà cũng tìm được người giúp bà. Còn các thiếu niên, ai sẽ lo cho chúng?
– Như vậy là cha coi mấy đứa trẻ bụi đời hơn các hội từ thiện của tôi? Cha nghèo, không có lấy một xu, không ai giúp đỡ, thì cha sẽ làm được gì?
– Thưa bà bá tước! – Don Bosco trả lời. – Tôi nghèo, tôi không có lấy một xu, nhưng tôi không cần tới sự giúp đỡ của bà.
– Như thế là cha kiêu ngạo! Cha nghèo túng mà cha lại không cần đến tôi.
– Vâng, thưa bà, tôi không cần tới sự giúp đỡ của bà. Nhưng nếu Chúa Quan phòng ưng dùng bà để giúp tôi,thì tôi sẽ vui lòng chấp nhận và tôi sẽ cảm tạ Chúa nhiều.
– Thôi! Thôi! Tôi sẽ không giúp gì cho cha nữa, và tôi sẽ sập cửa không cho cha vào đâu.
Don Bosco ra về, sau khi kính cẩn chào tạm biệt bà bá tước.
Nhưng bà là một phụ nữ rất đạo đức và có óc phán đoán ngay thẳng, cho nên dần dần bà nghĩ lại và lâu lâu lại gởi tới Don Bosco những số tiền dâng cúng quảng đại.