FMA Logo

69. Ngài làm cho một người chết sống lại



Năm 1849, một thiếu niên quãng 15 tuổi, tên Carôlô, thường tới sinh hoạt tại Nguyện xá như một em ngoại trú. Em ngã bệnh nặng.

Em là con một chủ quán ăn ở làng bên cạnh. Khi bác sĩ nói em không qua khỏi đâu, thì người ta đi đón cha cho em xưng tội. Carôlô muốn Don Bosco là cha giải tội thường xuyên của em, nhưng ngài không có mặt tại Torino. Cậu bé tắt thở ngay đêm đó, miệng không ngớt đòi gặp Don Bosco.

Khi Don Bosco về nhà, ngài nghe bệnh tình của Carôlô thì vội qua thăm em ngay, nhưng người coi cổng ra đón ngài và nói:

– Trễ quá rồi! Don Bosco, trễ quá rồi. Carôlô đã tắt thở đêm qua.

– Đâu nào! Em ấy ngủ đó.

Người coi cổng nhìn ngài cách mỉa mai và nói: “Cha dám cuộc với tôi một chầu rượu, là Carôlô đã chết rồi không?”.

Giữa lúc đó, người nhà tới đón cha, vừa khóc vừa nói:

– Vâng, vâng, nó chết rồi. Ôi tội nghiệp Carôlô, nó đi rồi, cha ơi!

– Để coi xem. – Thánh nhân nói.

Người nhà liền dẫn Don Bosco vào phòng, nơi đặt thi hài của Carôlô, mặc áo liệm và được phủ một tấm voan trắng. Don Bosco lại cạnh giường, cầu nguyện sốt sắng, rồi bảo mọi người: “Bà con hãy lui ra ngoài một lúc, để tôi một mình với Carôlô!”.

Sau khi cầu nguyện, với một giọng như ra lệnh, ngài gọi: “Carôlô… Carôlô… Con hãy chỗi dậy!”

Nghe tiếng gọi, cậu bé cử động, rồi như vừa ra khỏi một giấc ngủ say, cậu mở hai mắt, nhìn khắp xung quanh và nói: “Tôi ở đâu thế này? Ồ, Don Bosco! Cha đấy sao? Cha có biết con đang mong chờ cha dường nào không? Con cần có cha, cảm ơn cha đã làm con thức dậy”.

Bà mẹ ở ngoài vẫn lắng nghe, liền nhận ra tiếng nói của con mình, bà vội chạy vào phòng, nhưng Don Bosco bảo: “Hãy chờ đó đã, chưa đến giờ. Bà hãy đi kêu cả gia đình. Tôi sẽ ra hiệu cho vào”.

Rồi ngài quay qua nói với Carôlô:

– Cha đến đây vì con. Con hãy nói tất cả những gì con muốn nói.

– Ồ Don Bosco! Đáng lẽ con ở trong địa ngục rồi! Lần xưng tội cuối cùng, con đã giấu không xưng một tội. Con vừa có một giấc mơ hãi hùng: con thấy mình ở bờ một lò lửa… Một lũ quỷ ra sức đẩy con té vào lò lửa đó, giữa lúc đó con nghe thấy tiếng cha gọi con. Con muốn xưng tội.

Rồi cậu xưng tội, tỏ vẻ hết sức thống hối. Cậu vừa xưng tội xong, thì Don Bosco ra hiệu, và mẹ cậu cùng cả gia đình chạy vào. Carôlô quay ra nói với mọi người: “Don Bosco đã cứu linh hồn con! Con đã xưng tội không nên. Don Bosco đã cứu con khỏi địa ngục!”.

Cậu còn sống được hai giờ rất tỉnh táo và thưa lại mọi điều người ta hỏi. Nhưng, tuy nói được và cử động được, xác cậu vẫn lạnh ngắt như đồng, mặt thì xanh, hai mắt lờ đờ.

Sau cùng Don Bosco bảo cậu: “Bây giờ con đã ở trong ơn nghĩa với Chúa. Thiên đàng đã mở ra cho con… Con muốn về với Chúa hay ở lại với chúng tôi?”.

Bằng một giọng cương quyết và vui vẻ, cậu đáp: “Con muốn về thiên đàng. Xin hẹn tái ngộ ở trên trời!”.

Rồi cậu ngả người trên chiếc gối, bất động, và lại an nghỉ trong Chúa.

Tiếng vang về sự kiện lạ lùng này đã in sâu và sống động trong tâm trí mọi người nhiều năm: ai cũng nói đến chuyện này. Nơi xảy ra việc này thì ai cũng biết, ai cũng biết bảng hiệu của tiệm ăn, tên của người thiếu niên và của gia đình cha mẹ cậu.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026