70. Ngài làm cho hạt dẻ hóa ra nhiều
Ngày Chúa nhật sau lễ các Thánh 1849, ở Nguyện xá đã tổ chức lễ nghi dọn mình chết lành, nghĩa là tất cả các em đã xưng tội và rước lễ, kể các em nội trú và ngoại trú. Buổi chiều, Don Bosco dẫn các em đi viếng nghĩa địa, và hứa khi về sẽ cho các em một bữa hạt dẻ.
Mẹ Margarita đã mua ba bao, nhưng mẹ tính chỉ nửa bao cũng quá đủ cho các em, nên chỉ nấu có bấy nhiêu. Khi về tới nhà, các em đứng xếp hàng như lính điểm quân, và Don Bosco bắt đầu phát cho mỗi em đầy mũ nồi của các em.
– Cha làm gì thế? – Mẹ Margarita vội kêu lên. – Phát như thế thì làm sao đủ?
– Đủ mà, mình có những ba bao!
– Nhưng phần kia chưa có nấu!
– Nấu hay không nấu, ta cứ phát cho các em như lúc đầu.
Và Don Bosco tiếp tục cho mỗi em đầy mũ nồi của các em. Thúng hạt dẻ đã trơ đáy ra, chỉ còn vài nắm là hết, mà số các em chưa lãnh thì còn đông lắm.
Tiếp theo những tiếng reo hò vui vẻ, nay là sự im lặng đầy lo âu. Nhiều em sợ đến lượt mình sẽ không còn một hạt. Nhưng Don Bosco không bao giờ ngã lòng. Ngài kích động các em vui cười và nói:
– Những hạt dẻ ngon nhất đều ở đáy thúng. Mấy con đừng sợ thiếu!
Ngài sắn tay áo lên, thọc tay vào thúng, bốc những nắm đầy, bỏ vào mũ nồi các em. Ngài bốc mãi mà số hạt dẻ vẫn không vơi, không hết, thành thử khi các em đã có phần đầy đủ, thì trong thúng còn phần cho Don Bosco và cho mẹ ngài.
Tối hôm đó, trong sân nhà và ngoài đường phố, chỉ nghe những người nói lớn tiếng: “Don Bosco đã làm cho hạt dẻ hóa ra nhiều”.
Để kính nhớ sự tích này, trong tất cả các nhà của Tu hội Salêdiêng, người ta phát hạt dẻ vào chiều ngày lễ các Thánh.