FMA Logo

NHẬP ĐỀ



 Tôi đặt các suy tư về Linh Đạo Salêdiêng này trong khung cảnh của ba sự kiện rất ý nghĩa.

Sự kiện thứ nhất là Năm Thánh 2000. Nó kêu gọi sự hoán cải cá nhân và tập trung vào các điều kiện và đường lối để loan báo tin mừng cho thế giới đang bước vào thiên niên kỷ 3: thế giới trần tục, kỹ thuật, đa nguyên, tự do, thống nhất, và chia rẽ.

Tâm điểm suy tư là giá trị mà Đức Kitô và đức tin có thể có trong hoàn cảnh hiện tại của chúng ta; tiếp đến là sự ý thức về tính độc đáo đích thực mà người Kitô hữu phải đạt được, sự rõ ràng của việc chứng tá của họ, sự hiện diện của họ như là men trong thế giới. Đây là một lời kêu mời chúng ta tái khám phá ơn gọi mình trong một thế giới cần có những dấu chỉ, cần nhìn thấy và sờ thấy.

Trong bối cảnh hẹp hơn của Đời Thánh hiến, đã có một cố gắng đào sâu và ý thức về phần đóng góp chuyên biệt của thánh hiến tu trì cho sự hiệp thông của Hội Thánh và cho nền văn hoá; và đây là sự kiện thứ hai. Người ta mong đợi nơi các tu sĩ một sứ điệp và một đề nghị về linh đạo. Trong thời hiện đại được đặc trưng bởi những cảm thức tôn giáo đa dạng và việc tìm kiếm ý nghĩa, nhiệm vụ của các tu sĩ là cống hiến những mẫu gương và việc thực hành đời sống linh đạo Kitô giáo.

Đã có nhiều suy tư về nét đặc trưng của người Kitô hữu trong bối cảnh thế tục hiện nay và của người thánh hiến, người chọn con đường theo Đức Kitô một cách triệt để. Người ta đạt tới kết luận là không phải các dấu hiệu bề ngoài, cũng không phải hoạt động tông đồ hay chuyên môn là nét đặc trưng cho người tu sĩ trong thế giới, mà là lối sống họ chọn thể hiện, được xây dựng trên việc nhận ra sự hiện diện và hành động của Thiên Chúa.

Trong Tu Hội đã diễn ra Tổng Tu Nghị 24 (TTN 24). Trước tiên, các tỉnh dòng đã được nghe các thành viên tham dự TTN báo cáo về TTN này, và sau đó đã nhận được văn kiện của TTN. Chúng ta tin rằng mọi người không chỉ đã đọc văn kiện này, nhưng còn học hỏi trong các cộng thể và trong các cuộc hội họp của các giám đốc. Bây giờ đã đến lúc có lẽ là quan trọng nhất trong tiến trình hấp thụ và áp dụng: các Tu Nghị Tỉnh.

TTN 24 đề nghị vận dụng những nguồn lực tốt nhất mà Thiên Chúa ban cho chúng ta để mở rộng hoạt động giáo dục mục vụ. Tuy nhiên việc này cần một điều kiện: một chất lượng tu trì, tông đồ và đào luyện tốt hơn nơi mỗi hội viên Salêdiêng và nơi các cộng thể. Cần xua tan một sự ngộ nhận: có thể sinh động giáo dân mà chỉ cần dựa vào khả năng phối hợp và tổ chức của chúng ta. TTN24 đánh cuộc về khả năng “thần bí” của chúng ta trong việc truyền thông, sự hăng say trong sứ mệnh giáo dục, và sự chia sẻ linh đạo Salêdiêng.

Ngoài các bối cảnh này: việc tân Phúc âm hóa, việc canh tân đời thánh hiến, TTN24, còn thêm một bối cảnh có liên quan cá nhân hơn với anh em. Đời sống anh em ngày nay được đánh dấu bởi một sự kiện: anh em được mời gọi để sinh động một phần, có thể là phần nhỏ nhất của Tu Hội, có ảnh hưởng tới một tỉnh dòng và xa hơn tới cả một nước. Chúa đã trao cho anh em trách nhiệm ghi dấu ấn cho một hướng đi hiệu quả đối với đời sống của Tu Hội trong phần đất này của thế giới.

Tông huấn Vita Consecrata đã giúp chúng ta quen chiêm ngắm các biểu tượng Kinh Thánh. Biểu tượng chính là biểu tượng của cuộc Biến Hình, một trang Kinh Thánh phong phú vô tận về hai khía cạnh: sự chiêm ngưỡng Đức Kitô là Đấng Mêsia, Con Thiên Chúa và Đấng Cứu Chuộc qua cuộc khổ nạn và sự chết; kinh nghiệm đức tin và theo Chúa của các tông đồ và của mọi tín hữu.

Trong lịch sử bản thân của Đức Kitô, cuộc Biến Hình xảy ra vào lúc kết thúc cuộc rao giảng và trước khi ngài đối diện với cuộc khổ nạn. Trong lịch sử của các tông đồ, nó được xác định như cuộc vượt qua từ một sự gắn bó tình cảm nhân loại của họ đối với Ngài, qua một đức tin vững mạnh sẽ phải chịu thử thách trước cái chết của Chúa Giêsu. Đây là một thời điểm đặc biệt của sự soi sáng, được gắn liền với tiếng gọi đầu tiên theo Chúa Kitô và với tất cả các cử chỉ khác mà Ngài đã dùng để xác nhận lại lời mời gọi của Ngài.

Thời điểm ân sủng này hệ tại điều gì? Trước hết là sự nếm cảm một tình thân mật đặc biệt với Chúa Giêsu. Sự thân tín đặc biệt này được diễn tả qua việc Chúa Giêsu chọn ba trong số các môn đệ, cảnh thanh vắng trong nơi các sự kiện diễn ra, việc cầu nguyện và chính nơi xảy ra biến cố: trên đỉnh núi.

Trong sự thân mật, các tông đồ có một thị kiến thuyết phục về Chúa Giêsu trong ánh sáng là kinh nghiệm tôn giáo của dân riêng, được đại diện bởi Môsê và Êlia, và của điều mà chính họ đã sống. Đây là một sự soi sáng và một ân sủng đến từ Cha.

Các tông đồ cảm thấy ngây ngất, bị cuốn hút, bị bắt chộp bởi mầu nhiệm ấy. “Ở đây thích quá”. Chúng tôi sẽ ở lại đây luôn. Đây là một sự đặt chỗ ở dứt khoát cho mình trong cuộc đời. Sau khi đã thưởng thức ý nghĩa của việc biết và theo Đức Kitô, thì phát sinh ước muốn, lời đề nghị và nếm cảm việc ở lại với Ngài.

Các tông đồ cũng có sự xác nhận thẩm quyền rằng sự thu hút này là trung thực và đầy giá trị hiện thực, chứ không phải chỉ là tưởng tượng hay chỉ là tình cảm: tiếp theo là một chỉ dẫn dứt khoát cho tương lai: “Đây là Con Ta yêu dấu, hãy nghe lời Ngài!”

Họ cũng nhận được một chìa khoá, một đuốc soi đường, để trực diện với cuộc sống hằng ngày trong đó Chúa Giêsu vinh quang ẩn mình dưới những hình dáng thông thường và thậm chí còn biến mất dưới những khuôn mặt dị dạng và những cuộc đời xấu xa.

Chúng ta đọc thấy trong Tông huấn Vita Consecrata: “Các tông đồ, sau khi đã nếm cảm tình thân mật với Thầy, và một lúc được bao phủ ánh hào quang của sự sống Ba Ngôi, bất ngờ được kéo về lại đời sống thường ngày, trong đó họ chỉ còn thấy một mình Chúa Giêsu, trong bản tính nhân loại khiêm tốn và họ được mời gọi đi xuống núi, để cùng với Ngài sống sự lao nhọc của kế hoạch Thiên Chúa. . .”

Với chúng ta cũng như với các tông đồ, cuộc Biến Hình là một lời mời gọi chiêm ngắm Đức Kitô một lần nữa, nếm cảm lời Ngài và mầu nhiệm Ngài, để rồi dấn mình vào cuộc sống lao động, trong khi biết nhận ra khuôn mặt của Ngài ở mọi nơi.

Trong kho văn chương của Phong trào Thần bí Do thái giáo của Đông Âu thế kỷ XIII, chúng ta đọc thấy câu truyện sau đây: một Rabbi Do thái đang bị giam trong một nhà tù ở San Petécbua. Một hôm, trong khi ông đang chuẩn bị ra hầu toà, người trưởng trại, vốn đã trở thành bạn thân với ông, bước vào phòng giam và bắt chuyện với ông.

“Ông có thấy lạ không—anh ta nói—Thiên Chúa là Đấng Toàn Tri mà lại hỏi Ađam: “Ngươi đang ở đâu?””

Vị rabbi trả lời, “Anh tin rằng Kinh Thánh bao gồm mọi thời đại, mọi thế hệ, và mọi cá nhân chứ? Thật thế—ông kết luận—vào mọi thời Thiên Chúa đều kêu gọi mọi người và nói với họ: “Ngươi đang ở đâu?” Những ngày, những năm được ban cho ông sống, ông đã trải qua nhiều rồi: trong thời gian ấy, trong cuộc đời anh và thế giới của anh, anh ở đâu? Chẳng hạn, Chúa nói, “Ngươi sống đã được bốn mươi sáu năm rồi. Ngươi đang ở đâu?”

Vừa nghe nói chính xác tuổi đời của mình, người trưởng trại cố gắng tỏ ra thản nhiên, đặt tay lên vai thầy rabbi và nói: “Tuyệt!” Nhưng quả tim anh thì run rẩy.

Có lẽ có người có thể cảm thấy câu hỏi này như một lời cáo tội hay trách móc; trong thực tế, Chúa đòi hỏi chúng ta sự hiểu biết và trách nhiệm, biết sống một nếp sống tỉnh thức để có thể tận dụng và nếm cảm sự phong phú mà nếp sống này chứa đựng.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026