FMA Logo

21. Các phương thế để gia tăng ơn gọi



Năm 1879; MB. XIV, 123

Đây là giấc mơ về các ơn gọi, tìm thấy trong lá thư mà cha Albera viết, khi ngài đề cập đến ơn kêu gọi.

Chúng ta gợi lại câu chuyện mà chính Don Bosco kể và viết lại vào ngày 9/5/1879.

Một trận chiến lớn và kéo dài đã diễn ra giữa những thanh thiếu niên và một đạo quân kỳ quái — những binh lính mang bộ mặt quái gở, thân hình dị dạng, được trang bị bằng những loại khí giới lạ lùng. Sau cuộc giáp chiến đầu tiên, cha thấy chỉ còn rất ít thanh thiếu niên sống sót. Nhưng rồi, bất ngờ một cuộc chiến ác liệt và khủng khiếp hơn nữa bùng nổ. Lần này, đoàn quái vật đồ sộ phải đối đầu với một đạo quân hùng hậu gồm những chiến sĩ cao lớn, uy nghi, tay cầm cờ hiệu rất cao và to. Ở giữa cờ hiệu ấy, cha thấy hiện rõ một dòng chữ vàng rực rỡ: “ĐỨC MẸ PHÙ HỘ CÁC GIÁO HỮU.”

Trận chiến đẫm máu ấy kéo dài rất lâu, nhưng những người chiến đấu dưới lá cờ hiệu “Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu” thì không hề bị thương, trái lại còn làm chủ được cả cánh đồng rộng lớn nơi diễn ra cuộc giao tranh. Thấy vậy, một số thanh thiếu niên còn sống sót sau trận chiến đầu tiên liền tiến đến, xin gia nhập vào hàng ngũ các chiến sĩ ấy. Họ cùng nhau hợp thành một đạo quân mới, hùng dũng và hiệp nhất, mỗi người tay phải cầm thánh giá làm khí giới, tay trái nắm chặt một lá cờ hiệu nhỏ, có hình dáng và biểu tượng giống hệt với cờ hiệu lớn đang tung bay phía trên.

Các chiến sĩ của đoàn quân mới này, sau khi thực hiện được nhiều thành tích chiến thắng trên cánh đồng, họ chia tay nhau: toán thì đi về hướng Đông, toán thì đi về hướng Tây, có người lên mạn Bắc còn phần đông thì đi về phía Nam.

Khi những chiến sĩ ấy khuất dạng, một cuộc chiến khác lại bùng nổ, mang theo những thành tích chiến thắng mới, rồi tiếp nối là những cuộc xuất du theo các hướng như trước. Tuy nhiên, có một điều lạ lùng — như Don Bosco đã nói — trong các trận chiến đầu tiên, cha thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc của các con cái cha. Nhưng về sau, cha không còn nhận ra ai quen thuộc trong số những người đến sau. Trái lại, chính những người ấy lại biết cha rất rõ và đến hỏi cha rất nhiều câu hỏi.

Các hội viên thân mến, vài nét phác họa ở trên khiến cha có cảm tưởng như đang nhìn thấy chính bức tranh cuộc sống tiên khởi của nguyện xá Valdocco, và cả hình ảnh của Tu Hội chúng ta trong tương lai. Tu Hội này giống như một vườn nho được vị cha khả kính của chúng ta vun trồng bằng biết bao khó nhọc, và nó không ngừng đòi hỏi thêm nhiều bàn tay thiện chí để chăm sóc. Cũng như ông chủ vườn nho trong dụ ngôn Phúc Âm, Don Bosco trong cuộc sống trần thế không ngừng nhắc nhở mọi người — từ địa vị cao sang đến kẻ nghèo hèn — lời mời gọi tha thiết: “Các con cũng vậy, các con hãy đến làm vườn nho cho cha.” Và Don Bosco đã gặp được một số tâm hồn đầy thiện chí, sẵn sàng đáp lại tiếng mời của Ngài. Nhưng cộng tác với Don Bosco không những trong công việc trồng nho thôi mà còn phải ngày đêm canh chừng đề phòng kẻo thù định phá hoại. Dần vậy không phải ai cũng bền đổ trung thành chịu đựng các nỗi khó nhọc chồng chất. Một số đông đã lùi bước khi cuộc chiến đến hồi cam go, dầu vậy một vài người sống sót sau khi đã trải qua các cuộc thử thách dai dẳng, nặng nề của cả một ngày nóng nực, thì tự nhiên thấy có dồi dào sức mạnh, và được khỏi mọi thương tích khiến họ có thể đương đầu chống với quân thù một lần nữa. Tuy nhiên, cộng tác với Don Bosco không chỉ là công việc trồng nho, mà còn là nhiệm vụ ngày đêm canh chừng, đề phòng kẻ thù phá hoại. Dẫu vậy, không phải ai cũng đủ bền đỗ và trung thành để chịu đựng những khó nhọc chồng chất. Một số đông đã lùi bước khi cuộc chiến trở nên cam go. Thế nhưng, một vài người sống sót sau khi đã trải qua những thử thách dai dẳng, nặng nề của cả một ngày nóng nực, lại tự nhiên cảm thấy có dồi dào sức mạnh, và được khỏi mọi thương tích, khiến họ có thể tiếp tục đương đầu chống lại quân thù một lần nữa.

Dẫu vậy, các đoàn thợ ấy đã hợp thành một đạo quân thực sự sau khi lập được nhiều chiến công vẻ vang trên cánh đồng. Rồi họ phân tán đi khắp nơi, đúng như Don Bosco đã thấy trong giấc mộng: người đi về hướng Đông, kẻ tiến về phương Tây, có nhóm lên miền Bắc, lại có người xuôi xuống phương Nam. Ở mỗi nơi họ đến, họ lại bắt đầu công việc trồng nho, nhiệt thành canh giữ vườn nho, đồng thời không ngừng mộ tập thêm những cộng sự viên mới để thay thế cho những vị trí còn bỏ trống do những người đã lùi bước.

Nhìn thẳng vào tương lai, cha chúng ta đã chiêm ngắm những trận chiến khác, những công việc khác, những cuộc hành trình khác; và cha thấy đoàn con cái của Ngài cứ tiếp nối nhau mãi, đông đảo đến mức chính cha không còn nhận ra họ nữa. Thế nhưng, ngược lại, họ lại nhận biết cha và đến hỏi cha trăm ngàn điều. Don Bosco không chỉ thấy những người can đảm ngã xuống giữa chiến trường, mà còn chứng kiến cả những kẻ nhát đảm lặng lẽ lùi bước, rồi dần dà đào tẩu khỏi trận tuyến, khiến tâm hồn Ngài đau nhói. Tuy vậy, ngay sau đó, Don Bosco lại được an ủi và tràn đầy hy vọng khi thấy xuất hiện những con người quả cảm, đầy nhiệt huyết, sẵn sàng tình nguyện đứng lên thay thế cho những kẻ đã bỏ cuộc.

Và quang cảnh càng lúc càng mở rộng dưới đôi mắt của Don Bosco. Ban đầu, ngài chứng kiến một trận mưa gồm toàn những ngọn lửa nhỏ sáng chói, mang muôn ngàn màu sắc, rơi xuống chung quanh một lùm cây tuyệt diệu. Rồi một nhân vật đáng kính, có dáng điệu y như thánh Phanxicô Salêsio, tiến lại gần Don Bosco và trao cho ngài một cuốn sách. Don Bosco phải cố gắng lắm mới đọc được vài lời khuyên trong đó — những lời dành riêng cho các tập sinh, cha Giám đốc và các bề trên.

Bị ám ảnh mãi về vấn đề ơn kêu gọi, Don Bosco dừng lại và lên tiếng hỏi nhân vật huyền bí xem ngài phải làm gì để có thể giúp đỡ các ơn kêu gọi một cách hiệu quả hơn. Nhân vật lạ ấy trả lời:

Để chiếm được nhiều ơn gọi, trước hết các tu sĩ Salêdiêng phải sống gương mẫu, đối xử đầy tình bác ái đối với học sinh, khuyến khích học sinh chịu lễ thường xuyên. Khi thâu nhận, đừng nhận những kẻ lười biếng, kẻ tham ăn, kẻ không vững vàng trong việc giữ gìn đức trong sạch… Tại các nơi truyền giáo nên tìm kiếm và vun trồng ơn gọi bản xứ.

Chúng ta hãy khắc sâu mấy lời trên vào tâm trí ta, vì các lời đó chỉ rõ cho ta rằng:

Thành quả của các ơn kêu gọi phần lớn lệ thuộc vào chúng ta.

Ta muốn bao nhiêu ơn kêu gọi thì ta phải sống thánh thiện và phải thực thi đức ái bấy nhiêu.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026