FMA Logo

44. Giấc mơ về tình trạng nguyện xá



Năm 1884, MB. XVII, 107-114.

(Kể lại qua lá thư gửi từ Rôma năm 1884)

Lời giới thiệu

Đây là giấc mơ được kể lại qua lá thư từ Rôma, gửi về cho các con của cha thánh tại Torino. Bức thư này quả thật là một kho tàng quý báu. Cùng với chương bàn về phương pháp giáo dục dự phòng trong Tu luật Salêdiêng và quy luật các nhà Salêdiêng, nó trở thành bộ ba di sản quý giá mà cha thánh Gioan Bosco đã để lại cho con cái ngài. Một nền giáo dục khiêm tốn nhưng cao cả, nếu được hiểu đúng đắn và đem ra thực hành, có thể xây dựng cho các hội viên của chúng ta những chuỗi ngày đời sống vui tươi; những nơi trú ẩn cho tâm hồn ngây thơ vô tội; những gia đình vun trồng nhân đức; những trung tâm khai mở học vấn; và những nhà đào luyện mà ta có thể tóm lại trong một lời: “Những tín hữu tuyệt tác, những công dân lương thiện, và những linh mục xứng đáng.” Nhưng tất cả những sự ấy đòi hỏi thiện chí và hy sinh ".

Lời của cha Ceria

Roma, ngày 10 tháng 5 năm 1884

Các con yêu dấu trong Chúa Giêsu,

Dù xa hay gần, cha vẫn luôn nghĩ đến các con. Cha chỉ ao ước rằng các con được hạnh phúc mãi mãi, cả đời này lẫn đời sau. Chính vì thế, cha muốn viết cho các con lá thư này.

Các con thân mến, cha rất đau lòng khi phải xa các con; cha buồn vì không được nhìn thấy, không được nghe tiếng các con. Các con không thể tưởng tượng được nỗi khổ tâm của cha lớn lao đến chừng nào. Suốt tuần qua, cha đã ao ước viết cho các con lá thư này, nhưng vì bận rộn quá nên cha chưa thể viết được. Tuy chỉ còn vài ngày nữa là cha sẽ trở về với các con, nhưng cha muốn đến với các con trước qua lá thư này. Đây là những lời của một người đã hết lòng yêu thương các con trong Chúa Kitô. Cha cảm thấy có bổn phận phải thành thực nói với các con tất cả những điều cha đang nghĩ. Chắc chắn các con sẽ cho phép cha làm điều này, phải không? Nếu vậy, các con hãy chú ý lắng nghe và đem ra thực hành những điều cha sắp nói.

Như cha đã nói với các con, tâm trí cha luôn luôn nghĩ tới các con. Cách đây mấy hôm, sau khi đọc mấy kinh thường lệ để đi ngủ mà mẹ cha đã dạy, không biết lúc đó chia trí hay thiu thiu ngủ, cha thấy thình lình có hai cựu học viên trong Nguyện Xá hiện ra trước mặt cha.

Một trong hai tiến lại và nhã nhặn chào cha:

- Chào cha, cha còn nhớ con không?

- Có chứ, cha biết.

- Cha còn nhớ con à?

- Phải, không chỉ mình con mà cha còn nhớ tất cả các học sinh khác nữa. Có phải tên con là Valfrè ở Nguyện Xá trước năm 1870?

- Đúng rồi, bây giờ cha muốn gặp lại các anh em ở Nguyện Xá hồi đó không?

- Có chứ, cha sung sướng lắm, nếu được gặp lại các anh em đó.

Nói xong, Valfrè liền chỉ cho cha thấy tất cả các học sinh thời đó, với tầm vóc và tuổi tác y hệt như lúc bấy giờ. Cha thấy mình như đang tham dự một giờ chơi của Nguyện Xá thời xưa. Thật là một cảnh linh động, náo nhiệt và vui vẻ. Đứa chạy, đứa nhảy, đứa cò cò. Đây vài em chơi nhảy xa, kia vài em nhảy vòng, hay đá bóng. Chỗ này một nhóm học sinh say sưa nghe một cha kể chuyện. Chỗ khác một tư giáo đang hăng hái tổ chức các trò chơi cho học sinh. Khắp nơi vang tiếng cười tiếng hát, bất cứ nơi nào có các thầy các cha đều có học sinh vây quanh nô đùa vui vẻ, biểu lộ tình thân mật và tín nhiệm sâu đậm. Cha đang ngây ngất vì sung sướng thì Valfrè nói với cha:

- Cha thấy không? Nếu có tình thân thiện sẽ có lòng mến, và khi đã có lòng mến, tất nhiên sẽ có tin tưởng, và khi đã có tin tưởng, học sinh sẽ không ngần ngại cởi mở tâm hồn với thầy dạy, hộ trực và bề trên. Chúng sẽ thành thật xưng tội và trong việc giao tiếp hằng ngày, ngoan ngoãn tuân giữ những điều khuyên bảo, vì chúng biết bề trên yêu mến chúng.

Giữa lúc đó anh cựu học viên có bộ râu trắng đi cùng với Valfrè tiến lại gần cha và nói:

- Thưa cha, bây giờ cha có muốn xem lại các học sinh khi ở Nguyện Xá hiện giờ thế nào không? Anh cựu học viên này tên là Giuse Buzzetti liền chỉ cho cha: cha thấy Nguyện Xá và chúng con đang chơi đùa, nhưng không còn nghe thấy tiếng hò la vui vẻ hát xướng của chúng con, không còn bầu khí náo nhiệt, sống động lúc xưa nữa.

Cha rất buồn khi thấy nhiều học sinh tỏ ra thái độ và gương mặt chán nản, lơ đễnh, khinh bỉ, lãnh đạm. Bên cạnh những học sinh vô tư, vui đùa chạy nhảy náo nhiệt, cha thấy một số đông ở không, đứng dựa cột và chìm đắm trong những ý nghĩ đen tối. Một số khác lại ở cầu thang, hành lang hay sau vườn để tránh các trò chơi chung; một số khác đi lại chậm chạp, thì thầm với nhau, đưa mắt ranh mãnh nghi ngờ chung quanh, thỉnh thoảng phá lên cười, nụ cười chứa đựng nhiều bí ẩn khiến người khác nghi ngờ và tin chắc rằng nếu thánh Louis ở đó, chắc chắn sẽ đỏ mặt vì hổ thẹn. Cả trong số các em chơi đùa nhiều em tỏ ra uể oải, miễn cưỡng, không thấy hứng thú trong các trò chơi.

- Sao, cha đã thấy hết các học sinh của cha chưa? Anh cựu học viên nói với cha.

- Có, cha đã thấy tất cả. Cha buồn rầu trả lời.

- Các học sinh bây giờ khác xa chúng con ngày xưa quá cha nhỉ?

- Đúng vậy, học sinh bây giờ chán nản, uể oải và miễn cưỡng trong các giờ chơi.

- Rồi từ đó chúng sẽ dần dần lạnh nhạt với các phép bí tích, biếng nhác đọc kinh ở nhà thờ, nơi mà Chúa Quan Phòng đã ban cho chúng vô số ơn phần xác, phần hồn cũng như trí tuệ. Đây là lý do tại sao nhiều học sinh đã không đáp lại lời mời gọi của Chúa, tỏ ra bạc bẽo với bề trên, khép kín, lẩm bẩm kêu than và nhiều hậu quả đáng khiển trách, phàn nàn khác.

- Cha hiểu con muốn nói gì rồi, nhưng làm thế nào để có thể lấy lại niềm phấn khởi hoạt bát, vui vẻ và cởi mở của thuở ban đầu đó?

- Phải dùng tình yêu cha ạ.

- Tình yêu à? Thế học sinh của cha chưa được yêu mến đầy đủ sao? Con không thấy cha đã yêu chúng biết bao. Hơn 40 năm cha những vất vả đau khổ vì chúng, cho đến bây giờ cha vẫn đang chịu đau khổ lao lực, mệt nhọc, nhục mạ, chống đối, bách hại, mọi sự chỉ vì cơm ăn, áo mặc, nhà ở, thầy dạy, những điều ích lợi cho linh hồn chúng. Cha đã làm tất cả những gì có thể để yêu thương chúng và suốt đời cha chỉ có một tình thương duy nhất đó.

- Nhưng thưa cha, con không có ý nói về cha.

- Thế về ai? Có phải về những người thay mặt cha, về các giám đốc, quản lý, các giáo sư, hộ trực phải không? Con không thấy họ vất vả dạy học, làm việc, hy sinh những năm tươi trẻ nhất của mình để lo lắng cho các học sinh mà Chúa Quan Phòng gửi đến sao?

- Có, con nhận thấy và biết rõ như thế, nhưng còn thiếu một điều quan trọng.

- Điều gì thế con?

- Yêu mến học sinh mà thôi chưa đủ, song vẫn còn phải làm thế nào để học sinh nhận thấy được rằng chúng ta yêu mến chúng.

- Thế chúng không có mắt à? Chúng thừa trí để nhận biết các việc bề trên làm chỉ vì yêu chúng

- Như thế chưa đủ cha ạ.

- Vậy thì phải làm sao?

- Phải yêu mến học sinh trong chính những điều học sinh thích, phải chia sẻ, tham dự những trò chơi mà chúng ưu thích, dần dần là chúng thích những gì tự nhiên chúng không thích: như giữ kỷ luật, học hành, hãm mình. Có như thế chúng mới hăng hái ham thích các việc này.

- Con có thể giải thích cho cha rõ hơn một chút không?

- Cha hãy quan sát các học sinh đang chơi kìa.

Cha quan sát xong, cha đáp:

- Có gì đặc biệt đâu?

- Cha đã từng kinh nghiệm bao nhiêu năm giáo dục thanh thiếu niên mà cha không nhận ra sao? Cha xem kỹ hơn đi, các tu sĩ Salêdiêng đâu hết?

Cha để ý và thấy rất ít cha, thầy hòa mình với học sinh, còn chơi với học sinh thì ít hơn nữa. Cha bề trên không còn là linh hồn của trò chơi. Đa số đi đi lại lại nói chuyện với nhau, không chút bận tâm đến học sinh. Một số khác chỉ biết điềm nhiên nhìn trò chơi, không nghĩ gì đến học sinh, có những người canh chừng xa xa xem có ai lỗi phạm, họa hiếm lắm mới có người biết cảnh cáo, sửa lỗi, nhưng đầy đe dọa. Vài tu sĩ Salêdiêng muốn hòa mình với học sinh, nhưng bị chúng lẩn tránh, tìm cách xa lánh.

Người bạn cha liền nói:

- Ngày xưa Nguyện Xá có bao giờ cha xa chúng con đâu, nhất là trong các giờ chơi? Cha còn nhớ những năm tháng hạnh phúc đó không? Thật sung sướng như Thiên đàng, con không thể nào quên được. Hồi đó, chúng con đã lấy tình yêu làm luật sống. Giữa cha và chúng con, không có gì phải giấu giếm.

- Đúng vậy, hồi đó mọi sự đều là nguồn vui của cha. Học sinh háo hức đến gần cha, muốn nói chuyện cùng cha, và náo nức nghe những lời cha khuyên bảo để đem ra thực hành. Nhưng bây giờ cha đã kiệt lực, thêm vào đó bao công việc bề bộn, làm sao cha có thể tiếp tục như trước được, con hiểu chứ?

- Thưa cha con hiểu. Cha không thể, nhưng tại sao các tu sĩ Salêdiêng không bắt chước cha? Tại sao cha không nhấn mạnh, đòi buộc các tu sĩ của cha phải đối xử với học sinh như cha đối xử?

- Có chứ, cha đã nói đến khô cổ, rát họng nhưng tiếc thay, nhiều người không muốn dấn thân hy sinh như trước nữa.

- Vì bỏ qua điều bé nhỏ nên họ đánh mất điều to tát, điều “to tát” đây chính là công lao vất vả của họ. Hãy thích những gì học sinh thích, rồi học sinh sẽ thích những gì bề trên thích. Có như thế, bề trên mới nhẹ bớt gánh nặng. Nguyên nhân đảo lộn bầu khí hiện tại của Nguyện Xá là vì có một số học sinh mất lòng tín nhiệm nơi bề trên. Ngày xưa chúng con cởi mở, yêu mến và mau mắn vâng phục bề trên. Nhưng ngày nay, bề trên chỉ còn là bề trên chứ không còn là người cha, người anh hay người bạn nữa. Vì thế chúng sợ và ít yêu mến các ngài. Vậy nếu muốn sống một lòng một trí vì tình yêu Chúa, cần phải phá tan bức tường ngăn cách đố kỵ, và thay vào đó bằng lòng tin yêu tín nhiệm. Có như thế, việc vâng lời mới hướng dẫn học sinh như người mẹ dìu dắt con mình. Khi ấy, cảnh sống hòa thuận, an vui thưở nào sẽ trở lại trong Nguyện Xá.

- Nhưng phải làm sao để có thể phá đổ bức tường ngăn cách đó?

- Phải thân thiết với học sinh, nhất là trong giờ chơi. Thiếu thân thiết sẽ thiếu thương yêu, thiếu thương yêu tất nhiên sẽ thiếu tín nhiệm. Ai muốn được yêu mến hãy yêu mến trước. Chúa Giêsu đã trở nên bé nhỏ với những người nhỏ bé. Người đã mang lấy thân phận hèn yếu của chúng ta. Người là thầy dạy về tình thân thiện. Bao lâu thầy giáo còn ngồi trên ghế giảng dạy, bấy lâu vẫn còn là giáo sư, nhưng một khi hòa mình đi chơi với học sinh, thầy sẽ là người anh của học sinh. Nếu chỉ giảng trên tòa giảng, người đó chỉ làm vừa đủ bổn phận không hơn không kém, nhưng nếu nói một lời trong giờ chơi, thì đó là lời của lòng thương mến. Rất nhiều học sinh biết cải hóa vì vài lời rỉ tai các em lúc các em đang hăng hái vui chơi. Ai biết mình được yêu sẽ đáp lại tình yêu, và ai được yêu sẽ được mọi sự, nhất là nơi thanh thiếu niên. Tín nhiệm là dòng điện lưu hành giữa học sinh và bề trên. Học sinh sẽ cởi mở, giãi bày những ưu tư, lỗi lầm của mình. Chính nhờ tình yêu đó mà bề trên chịu đựng mọi lao nhọc, nhàm chán, vô ơn, quấy phá, thiếu sót, lơ đãng của người trẻ. Chúa Giêsu đã không bẻ gãy cây sậy bị dập nát, cũng chẳng dập tắt tim đèn còn leo lét. Người là gương mẫu của chúng ta. Chớ gì đừng ai làm việc vì hư danh, phạt để trả thù vì tự ái bị tổn thương, bỏ việc hộ trực vì ghen tương, sợ người khác trội hơn mình, nói hành người khác, gạt bỏ Bề trên để được trẻ yêu mến và quí trọng. Những người như thế chỉ nhận được khinh bỉ và giả dối. Đừng ai để lòng dính bén một thụ tạo mà sao nhãng bổn phận hộ trực chính yếu của mình, cả nể không dám sửa bảo những kẻ mình phải sửa bảo. Chỉ khi nào có tình yêu chân thật, ta mới tìm vinh danh Chúa và phần rỗi các linh hồn. Khi tình yêu trở nên nguội lạnh, mọi sự sẽ trục trặc. Tại sao lại phải thay thế tình yêu bằng những luật lệ cứng rắn? Tại sao bề trên xa tránh phương pháp giáo dục dự phòng? Tại sao lại dần dần thay thế phương pháp dự phòng lấy tỉnh thức cùng tình thương mến mà ngừa trước những lỗi phạm bằng phương pháp dễ dãi, giải quyết mau lẹ đối với người sai khiến, bằng cách lấy hình phạt mà áp đặt sự tuân giữ, làm gia tăng oán ghét và tạo nên nhiều bất mãn, gây ra bất mãn, đố kỵ, khinh bỉ các bề trên, và nhiều lầm lỗi trầm trọng khác. Thiếu tình yêu chân thật, chắc chắn sẽ mang lại những hậu quả đó. Vậy nếu muốn Nguyện Xá có thể sống lại những ngày tháng hạnh phúc thuở nào, hãy áp dụng nghiêm chỉnh phương pháp dự phòng : bề trên trở nên mọi sự cho mọi người, sẵn sàng lắng nghe tất cả nỗi giãi bày than vãn của học sinh, mở to đôi mắt của người cha hiền để chăm sóc con cái cách cá vị, mở rộng cõi lòng tìm kiếm lợi ích thiêng liêng và vật chất cho hết thảy mọi thanh thiếu niên Chúa Quan Phòng đã giao phó.

 Có như thế, mọi điều nghi kỵ giấu giếm mới biến tan và cõi lòng mới được mở rộng. Chỉ trường hợp gây nên gương mù xấu xa, bề trên mới cứng rắn không dung thứ. Thà liều đuổi một em vô tội, còn hơn giữ một em gây gương mù. Các thầy hộ trực có bổn phận buộc lương tâm phải trình báo cho Bề trên tất cả những gì mình biết là xúc phạm đến Chúa.

Lúc đó, cha hỏi tiếp:

- Nhưng làm thế nào để có được tình thân thiện, yêu mến và tín cẩn như thế?

- Phải tuân giữ xác đáng các luật nhà.

- Chỉ vậy thôi sao?

- Món ăn ngon lành nhất trong bữa ăn là gương mặt vui vẻ.

Khi anh cựu học viên nói xong, cha đưa mắt nhìn cuộc chơi, lòng cha se lại, nỗi ê chề mệt mỏi xâm chiếm tâm trí cha dần dần lên tới cực độ, không thể chịu được, cha giật mình thức giấc.

Khi tỉnh lại, cha thấy mình đang đứng cạnh giường. Đôi chân cha sưng vù, nhức nhối không sao chịu được. Đã quá khuya, nên cha phải lên giường ngủ và quyết định ghi lại những lời này cho các con.

Cha ao ước đừng bao giờ thấy lại những giấc mơ như thế nữa, vì nó làm cha kiệt sức. Sáng hôm sau cha thấy rụng rời cả chân tay và không còn muốn nghĩ đến giấc ngủ nữa. Nhưng mới đặt mình xuống giường, cha lại mơ. Cha thấy mình ở sân chơi với các học sinh hiện sống tại Nguyện Xá và với anh cựu học viên hôm trước. Cha bắt đầu hỏi anh cựu học viên:

- Cha sẽ nói cho các tu sĩ Salêdiêng về những điều con đã nói với cha, nhưng cha phải nói gì với học sinh?

Anh cựu học viên đáp:

- Cha hãy dạy chúng biết nhìn nhận những công lao khó nhọc mà các bề trên, giáo sư và hộ trực đã hy sinh, chịu đựng vì yêu chúng. Nếu không vì yêu chúng, các ngài đã không hy sinh đến như thế. Dạy chúng luôn nhớ rằng khiêm nhường đích thật là nguồn phát sinh mọi sự bình an, cố gắng chịu đựng lỗi lầm của nhau, vì trên đời không có gì là hoàn hảo, chỉ có trên Thiên Đàng. Dạy cho chúng đừng lẩm bẩm, vì làm như thế là tạo nên những tâm hồn nguội lanh chai đá, và hãy cố gắng sống trong ơn nghĩa Chúa. Ai không sống bình an với Chúa, không thể sống bình an với chính mình và người khác.

- Phải chăng con muốn nói có vài em trong số các học sinh của cha không sống trong ơn nghĩa Chúa?

- Đúng vậy, đó chính là đầu mối của tình trạng chán nản trong Nguyện Xá, một trong những nguyên nhân mà cha đã biết và cha phải tìm cách cứu chữa. Thật vậy, chỉ có người bất tín mới có những điều bí ẩn không dám tiết lộ, vì xấu hổ và nhục nhã. Ai không sống bình an với Chúa, sẽ luôn áy náy, bồn chồn, vì họ vô tâm vô tính, nên tưởng là Bề trên cũng vô cảm đối với họ.

- Thế con không thấy các học sinh vẫn thường đi xưng tội rước lễ sao?

- Đúng, có nhiều học sinh đi xưng tội thật nhưng có một khuyết điểm căn bản nơi hầu hết mọi học sinh là thiếu cương quyết trong điều dốc lòng. Chúng xưng tội lại cùng một khuyết điểm, một dịp gần, một nết xấu, một lỗi vâng lời, một lỗi bổn phận. Cứ như thế kéo dài tháng này qua tháng khác, có khi tới hàng năm, có em tới trót đời. Xưng tội thế ích lợi rất ít hay chẳng ích lợi gì. Vì thế chúng không có bình an, và nếu có phải ra trước toà Chúa trong tình trạng này, chắc chắn là điều khá nghiêm trọng.

- Có nhiều học sinh như thế không?

- Chỉ có một số ít thôi so với số thanh thiếu niên đông đảo trong nhà - Anh cựu học viên vừa nói vừa chỉ cho cha xem.

Cha để ý và thấy rõ từng em một trong số học sinh này. Cha lấy làm đau xót khi phải nhìn tình trạng tâm hồn các em đó. Cha không muốn ghi lại tất cả những điều đó nhưng khi về nhà cha sẽ nói riêng cho các em đó. Đây cha chỉ khuyên chúng con một điều là phải cầu nguyện, dốc lòng cương quyết, nêu gương sáng không chỉ bằng lời nói mà cả việc làm: cho mọi người thấy giữa chúng ta có những Comollo, Đaminh Saviô, Besucco và Sarcardi sống động.

Sau cùng cha hỏi anh cựu học viên:

- Con còn gì để nói cho cha nữa không?

- Cha hãy khuyên bảo mọi người lớn cũng như nhỏ, phải tôn kính Mẹ Maria Phù Hộ và luôn nhớ mình là con của Mẹ. Chính Mẹ đưa dẫn họ đến Nguyện Xá, để đem họ rời xa cạm bẫy thế gian, để họ sống đời huynh đệ gương mẫu, hầu làm vinh danh Chúa và Mẹ. Chính Mẹ đã nuôi dưỡng họ, săn sóc họ bằng cơm bánh, phương tiện học hành và nhiều ơn huệ khôn kể siết. Hãy giúp họ nhớ các ngày áp lễ của Mẹ, để nhờ Mẹ Phù Hộ, họ phá tan bức tường nghi kỵ giữa bề trên và học sinh, mà ma quỷ đã dựng nên nhằm phá hoại các linh hồn.

- Liệu chúng ta có thành công trong việc phá tan bức tường này không?

- Chắc chắn rồi, nếu mỗi học sinh, lớn cũng như bé, sẵn sàng làm một vài hy sinh để tỏ lòng yêu mến Mẹ và đem ra thi hành những điều con vừa nói.

Đưa mắt nhìn các học sinh đáng thương đang tiến dần đến bờ vực thẳm, lòng cha se thắt lại và đau đớn đến nỗi giật mình tỉnh giấc. Cha đã thấy nhiều điều quan trọng và muốn kể lại cho các con, nhưng thời giờ và hoàn cảnh không cho phép.

Cha kết thúc bức thư ở đây. Các con có biết người cha già này mong đợi gì nơi các con sau bao nhiêu năm tiêu hao vì chúng con không? Chỉ có một điều duy nhất là chúng con hãy hết sức phục hồi lại những ngày vui sống hạnh phúc thuở xưa ở Nguyện Xá. Đó là những ngày chan hòa tình thương và sự tín nhiệm giữa học sinh và bề trên; những ngày thông cảm và chịu đựng lẫn nhau vì tình yêu Chúa; những ngày tâm tình rộng mở, đơn sơ, thân ái, yêu thương và vui sống với mọi người. Cha cần sự an ủi của chúng con. Chúng con hãy hứa với cha thực hành tất cả những gì cha khuyên bảo vì lợi ích linh hồn chúng con. Chúng con chưa ý thức được chúng con hạnh phúc biết bao khi sống trong Nguyện Xá đâu. Trước mặt Chúa, cha có thể bảo đảm với chúng con rằng chỉ cần bước chân vào nhà Salêdiêng là tức khắc Đức Trinh Nữ rất thánh sẽ phù hộ cách riêng mỗi người chúng con. Chúng ta hãy tin chắc rằng: chính tình thương mến của người ra lệnh và tình thương mến của người vâng phục sẽ làm cho tinh thần thánh Phanxicô Salêsiô ngự trị giữa chúng ta.

Các con thân mến, cha sắp sửa vĩnh biệt các con để về cõi đời đời (ghi chú của cha thư ký: Tới đây cha Bosco ngừng đọc, mắt ngài đẫm lệ, không phải vì hối tiếc, song vì dạt dào yêu thương trào ra từ khoé mắt, nghẹn ngào trong tiếng nói. Sau một lúc ngài mới tiếp tục). Vì thế, khi từ giã chúng con, các cha, các thầy và các con rất yêu mến, cha muốn để lại cho chúng con chính con đường của Chúa, con đường mà Chúa muốn mọi người chúng con cùng đi.

Chính vì mục đích này mà Đức Thánh Cha đã thương mến ban phép lành đặc biệt của ngài vào ngày thứ sáu mùng 9 tháng 5 vừa rồi.

Đúng ngày lễ Đức Mẹ Phù Hộ các Giáo Hữu, cha sẽ về với chúng con và sẽ cùng chúng con sum vầy trước tượng Mẹ yêu dấu. Cha ao ước lễ Mẹ sẽ được tổ chức hết sức trọng thể, xin cha Lazzareno và cha Marchisio lo liệu để chúng con được vui vẻ cả ở nhà cơm nữa. Lễ Mẹ phải giúp chúng ta tiên hưởng lễ vĩnh cửu mà tất cả chúng ta sẽ cùng nhau cử hành một ngày kia trên Thiên Đàng.

Roma, ngày 10 tháng 05 năm 1884

Cha yêu dấu của chúng con trong Chúa Giêsu.

Linh mục Gioan Bosco.


FMA Logo

Địa chỉ: 57 Đường số 4, Khu phố 56, P. Tam Bình, TP. Hồ Chí Minh

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về email: libraryfmavtn@gmail.com

Liên Kết

Truyền Thông FMA

Copyright Dòng Con Đức Mẹ Phù Hộ © 2026