132. Bà bá tước… trẻ
Don Bosco đã nghe nhiều về một bà bá tước giàu có và đạo đức, ngài muốn làm quen với bà để xin bà giúp đỡ các công trình của ngài, nhưng ngài chưa có dịp nào để gặp bà.
Ngài biết bà có một sự yếu đuối dễ tha thứ: đó là bà thích được coi là trẻ, và bất bình cách cay đắng khi người ta nhắc tới tuổi đã khá cao của bà. Vì bà có một ái nữ cũng ngoài ba mươi tuổi rồi, thường được người ta kêu là bà bá tước trẻ, nên bà rất khó chịu khi nghe người ta kêu bà là “Bà bá tước già”.
Một hôm Don Bosco gặp bà, bà liền hỏi ngài:
– Xin lỗi cha, cha có phải là Don Bosco không?
– Thưa bà, chính tôi đây ạ. Và tôi có hân hạnh được nói chuyện với ai đây ạ?
– Tôi là bá tước X …
Don Bosco nắm ngay lấy cơ hội:
– Ồ thưa bà bá tước, tôi rất hân hạnh được gặp bà, bà bá tước mẹ của bà có mạnh không ạ?
– Mẹ tôi ấy ạ? Chúa đã gọi bà ấy về từ lâu lắm rồi.
– Vậy sao tôi nghe rằng bà vẫn mạnh và tỏ ra lanh lẹ và trẻ trung.
– Thưa cha, có lẽ cha lộn tôi với con gái của tôi rồi. Chính tôi là bà bá tước mẹ đây ạ!
– Xin lỗi bà bá tước, sự lầm lẫn của tôi thật dễ tha thứ, vì bà còn bảnh quá. Tôi mừng cho bà đấy.
– Thì cha thấy, tôi giữ được sức khoẻ vì tôi sống rất chừng mực. – Bà bá tước nói và mỉm cười rất hài lòng.
– Tôi cũng mừng với bà, và tôi cầu xin Chúa giữ gìn bà sống lâu mạnh khỏe.
– Cám ơn cha, tôi xin nhận lời chúc mừng của cha, và xin cha cũng nhận một chút của dâng cúng này cho các công trình của cha, sau này tôi sẽ dâng nhiều hơn.
Và bà nhét lẹ hai tờ 100 lira vào tay Don Bosco.