160. Khải hoàn tại Barcelona
Năm 1886, chiều lòng những Cộng tác viên Salêdiêng, ngài qua Tây Ban Nha. Các báo chí đều đưa tin này, cho nên khi tới nơi, ngài đã được đón chào như một vị đế vương. Từ khắp nơi, các phái đoàn và những vị quyền quý trong xã hội đều tới chào ngài.
Tại nhà ga, một đoàn xe ngựa sang trọng bốn mươi chiếc đón chờ ngài. Đó là xe của những nhân vật có chức vị cao trọng trong xã hội. Để được nhìn thấy ngài, người ta trèo lên các mái nhà, trên các tường bao quanh nhà ga, trên các cây ở dọc đường ngài qua.
Phải tăng thêm số xe lửa và các xe chuyên chở để thỏa mãn số người tới quá đông. Thành phố tưng bừng như đại hội trong suốt mấy ngày thánh nhân lưu lại đấy.
Từ sáng sớm cho tới khuya, luôn tấp nập các quan tòa, các bà lớn, các vị trong hàng quý tộc, các tu sĩ, chen lấn với đám thường dân, để ít là một lần trông thấy thánh nhân và lãnh nhận phép lành của ngài ban, từ ban công nhà ngài ở.
Những ngày đó được đánh dấu bằng sự chữa lành nhiều người què quặt, tê bại và nhiều bệnh nhân nam phụ lão ấu. Ngài nói tiên tri về một em bé hai tuổi, rằng em sẽ là linh mục Salêdiêng, và việc này đã xảy ra đúng như vậy.
Ngày 15 tháng 4, Hội Công giáo, gồm những thành viên có chức vị lớn trong dân, muốn tổ chức một buổi lễ Hàn lâm để tôn kính Don Bosco và tặng thưởng ngài Đại Huy chương thánh Georges.
Nhiều bài diễn văn đầy nhiệt tình đã được đọc lên, đề cao con người và công lao của thánh nhân. Được mời nói ít lời, ngài đứng lên và nói cách ngắn gọn:
“Chủ đích và mục tiêu của Tu Hội chúng tôi là quét sạch các đường phố khỏi các bọn ranh con thường làm mồi cho những chuyện trộm cắp và đồi bại, giáo hóa chúng để chúng trở thành niềm an ủi cho gia đình chúng, danh dự cho tổ quốc, làm cho chúng trở thành những người bảo vệ tài sản của quý vị, thay vì phải tìm chúng mà đòi lại, với bàn tay cầm súng lục. Tất cả công trình đó thể hiện được, là nhờ lòng bác ái của anh chị em. Nhưng mọi hân hạnh và vinh hiển thuộc về Thiên Chúa!”.
Rồi trong một chút phấn khởi tuyệt vời, ngài hô lớn tiếng: “Hỡi thành phố Barcelona diễm phúc và được Chúa chúc phúc! Tôi sẽ nói cho tất cả nước Ý nghe về ngươi và các nhân đức của ngươi. Tôi sẽ trình lên, để Đức Thánh Cha thấy tấm huy chương này, và tôi sẽ kể cho ngài biết dân chúng nơi đây tôn kính và yêu mến ngài chừng nào! Hỡi thành phố Barcelona, xin Chúa chúc lành cho ngươi! Vì ngươi rất trung thành với tôn giáo của tổ tiên ngươi, và vì lòng quảng đại đáng cảm phục của ngươi đối với những người nghèo khổ!”.
Dân chúng vỗ tay hoan hô và hò la vui vẻ như điên loạn, những tiếng hoan hô và hò la phát ra từ những trái tim đầy xúc cảm và hoan hỉ.
Rồi ngay lúc đó, người ta thực hành một cuộc quyên tiền cho các công trình Salêdiêng.
Sau cùng, Don Bosco ban phép lành cho mọi người. Thật là một cảnh tượng vô cùng cảm kích: tất cả các khán giả quyền quý đều quỳ gối lãnh nhận phép lành. Rồi người ta chen nhau để hôn tay ngài và hôn áo ngài. Phải mất một giờ rưỡi, ngài mới ra khỏi đó. Về tới nhà, ngài mệt lử, đêm đã khuya, nhưng ngài rất vui, và để làm giảm vẻ tôn vinh của những cuộc tỏ bày đó, ngài thường nói: “Quam parva sapientia regitur mundus! Chỉ cần một chút, cũng đủ cho thế gian tung hô cảm phục.”