161. Lòng can đảm bị thử lửa
Chúng tôi không theo thứ tự thời gian, và dành lại nơi phần cuối này một số mẩu truyện mà thánh nhân thường ưa kể lại hơn. Ngài thích kể lại, cũng như người ta thích nghe.
Khi học thần học tại chủng viện Chieri, ngài có một người bạn chí thân, cũng tốt lành và thánh thiện như ngài. Đó là thầy Luy Comollo. Hai người bạn thường qua một phần kỳ nghỉ hè với nhau.
Một hôm, thầy Comollo tới thăm xóm Becchi, sau mấy lời thăm hỏi vội vàng, mẹ Margarita bảo thầy Bosco và thầy Comollo: “Tôi muốn ngồi lại nói chuyện cho vui, nhưng tôi phải ra đồng gặt lúa. Đây hai anh em làm chủ lấy nhà cửa, và tôi ra lệnh hai anh em bắt một con gà làm thịt đãi nhau một bữa”. Nói rồi mẹ đi ngay.
Sau khi nói chuyện với nhau hồi lâu về việc học hành và những chuyện khác, vừa hữu ích vừa có tính xây dựng, hai thầy bắt đầu thấy đói cào đói cấu. Bosco nói:
– Bây giờ là lúc phải vâng theo lời mẹ.
– Đúng lắm. – Comollo nói. – Tôi gầy bếp, còn anh đi rửa nồi.
– Tốt, nhưng quan trọng là bắt con gà để có nước súp và món ăn chính.
Bắt gà là chuyện dễ, nhưng làm thịt nó thì không đơn giản đâu. Cả hai thầy không thầy nào thích làm thịt nó. Phải rút thăm, trúng thầy Comollo.
Thầy chộp con gà, nắm đầu nó, quay mấy vòng, rồi quăng ra phía trước mặt. Con vật rơi bịch xuống đất, nhưng rồi nhỏm dậy, sau một phút hoảng hốt, lại gáy te te rất vui vẻ, vỗ cánh ra vẻ chiến thắng.
Hai anh em thừ mặt ra, chỉ còn biết nhìn cảnh trớ trêu đó. Nhưng họ lại bắt con gà khác. Và lần này thầy Bosco thử tài. Thầy nắm cổ con gà, như kiểu muốn vặn cổ nó, rồi tung nó lên cao. Nó đáp xuống một cây ở cạnh nhà.
– Lần này mày có thoát đàng trời!
Hai thầy cùng kêu lên và chạy lại, tưởng nó chết rồi. Họ lấy thang, một thầy giữ thang, một thầy leo lên. Vừa đưa tay ra toan nắm lấy nó, thì con gà giẫy mạnh một cái, thoát thân, bay lên mái nhà. Trò chơi thì có vui đấy, nhưng bụng đói như cào rồi. Cho nên hai anh em quyết bắt con gà thứ ba và lấy rìu giết ngay. Đây coi họ làm việc! Thầy Comollo nắm con gà, đặt đầu nó trên thớt, và thầy Bosco nhắm mắt chặt một phát. Đầu gà bị bắn ra xa hơn một mét, và khi thấy máu phun ra, hai thầy bỏ chạy vì sợ quá!
– Chúng mình khờ quá! – Bosco nói. – Nhưng mẹ đã ra lệnh, mình phải can đảm lên!
Thế là hai anh em nhặt con gà lên, làm sạch lông rồi đem luộc, và ăn một bữa vui vẻ nhất đời.